Tục ngữ nói: "Giang sơn di cải, bản tính nan di" (Sông núi dễ đổi, bản tính khó dời). Nhưng khi nói với cô nhân viên làm người truyền đạt đó cần cẩn thận, không nên làm cho cô ta cảm thấy cô ta cũng trong số “các bạn trẻ". Về sau tôi biết đó là trang phục ông mạc lúc thế chiến lần thứ hai.
khi đã tỉnh ngộ không phải là tên say rượu múa tay đá chân đi xiêu vẹo thì đã bị thương không còn đủ sức chống trả nữa. "Nhĩ tuy đả thảo ngô dĩ kinh xà" (Người đả thảo mà ta đả kinh xà) bộc lộ sự lo lắng một Gặp phải tình thế khó chịu nên ra sức dùng câu chuyện với nội dung đánh lạc hướng chú ý của mọi người, không nên bám vào việc đã xảy ra khiến cho càng bế tắc.
Nói với anh về việc gia đình thì phần lớn là người không nắm được ý nghĩ thực sự của anh. Họ thích thộp lấy khuyết điểm người khác, cái bé xé cái to ra sức trách mắng. Mỗi người đều có thể bị xấu hổ một ngày nào đó.
Còn nếu nói với một người: "Thôi, đừng đánh nhau nữa!" thì lại dễ bị hiểu nhầm là thiên vị, người không được khuyên sẽ cho anh là đồ súc sinh. Nghiêm Tuấn và Trình Đức Khu là những hủ nho bị Gia Cát Lượng mắng là bọn đọc sách làu làu mà không chút mưu kế kinh bang tế thế. Nhưng cũng có khi gặp phải một số người già ỷ già ngang ngược mà anh lại cứ nhẫn nhục chịu đựng thì sẽ khiến cho đối phương được đằng chân lân đằng đầu vì cho anh là người nhu nhược.
Dưới trướng Dương Hổ Thành có một người cộng sản nổi tiếng là Vương Bỉnh Nam. Họ cũng rất muốn đến đây trực tiếp gặp thủ tướng nhưng lấy công tác làm trọng nên hôm nay họ không thể đến. Việc đã qua lâu rồi, bây giờ không nhắc lại”.
(Không biết bộ mặt thật của tư Sơn mà chỉ giam mình trong núi đó) Điều cốt yếu là bình tĩnh và nhanh trí cũng có khi phải có cả hài hước. Cô Từ cảm thấy trong lời nói của anh Lý có ẩn ý cho là cô đã có thái độ quá mức nên anh Lý mới dùng câu nói đó để cảnh báo cô nhưng tránh xung đột trực tiếp.
Trước khi diễn trò, bọn chúng thường tìm hiểu tỉ mỉ kết cấu, thiết bị, thực đơn. Muốn tôi còn sống một vài năm nữa, hóa ra là muốn tôi làm sai mấy năm nữa". Như vậy ít ra anh cũng đã thắng một đòn tâm lý.
Cho nên giỏi nghe ý tại ngôn ngoại là mấu chốt của "xét lời". Học trò cười ồ một cách đầy thông cảm, về sau không ai gọi ông là giáo sư hói nữa. Như vậy ít ra anh cũng đã thắng một đòn tâm lý.
Anh tán dương một người như nói: “Y phục anh đẹp quá!" Nếu đối tượng là một thầy giáo tất hôm nay học sinh được thầy giáo mỉm cười thân thiết; Nếu đối tượng là bác sĩ thì hôm nay bệnh nhân của ông tất được ân cần hơn. Nếu như anh đem mảnh đất nội tâm bán cho người khác thì thành lũy nội tâm của người đó càng vững bền. Thầy hỏi trò A: “xem thấy gì?" Trò A không nói, 11' thầy giáo khuyến khích rằng: "Thực sự cầu thị, thấy gì nói nấy.
Ông mỉm cười vào tay trao tôi đến bên ông. Khi Tần Cối làm tể tướng thì ông bèn đến theo Tần Cối. Bề ngoài là thăng chức, thực tế là tước bỏ quyền lực của đối phương.