Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong. Bị điểm kém chẳng hạn.
Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người.
Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.
Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Bởi cô ta làm giáo viên.
Cái đó làm bạn tỉnh ra. Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng.
Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Trong công viên thì toàn ma cô. Phố phường quanh nhà lại bình thường.
Chỉ còn dòng máu là hoang dã. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở.
Hôm nay đi đâu? Không biết. Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.
Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. Vậy mà tôi đang viết.
Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản.