Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta.
Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra.
Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống. Cảm giác như không thể lành lại được. Cớ gì mà không dám nói.
Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm. Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên. Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên.
Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi. Chính trị là một cuộc chiến. Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục.
Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình. Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Tôi không đuổi nó nữa.
Cũng là để thăm dò phản ứng. Rồi, tôi phải tập chứ. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ.
Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho.
Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó.
Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.