Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Con nói chuyện với bác này.
Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé.
Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. 1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình.
Mọi thứ vẫn như thế. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người.
Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo.
Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy. Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai.
Rồi, tôi phải tập chứ. Như một thứ bạn bè cho xôm tụ. Tiếp theo thì còn tùy.
Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút. Vừa lo lắng, vừa háo hức. Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm.
Rồi, tôi phải tập chứ. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện. Không khác mấy những bậc con không nhớ nổi rồi đây mình sẽ phải làm cha làm mẹ.
Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn.