Giọng cười của bà vừa chói tai vừa sâu thẳm và vang xa tới hàng vạn dặm. Nhanh lên! - Nott bắt đầu mất kiên nhẫn. Tôi đã có được cửa hàng thứ hai, thứ ba, rối thứ tư, và cứ thế.
Chàng chỉ có thể nhét đầy hai túi lớn treo lên yên ngựa, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng đủ giúp chàng bón được một mảnh đất nhỏ phì nhiêu tươi tốt. Anh đứng thẫn thờ ra đó mà suy nghĩ. Vì nếu biết trước sự thành công và may mắn luôn đến với mình, thì tôi sẽ không có cơ hội khẳng định hay thử thách nữa.
Bây giờ anh biết nói chuyện với ai? Nott cưỡi ngựa vẩn vơ trong khu rừng mà chẳng biết phải đi đâu. - Được rồi, ta tin nhà ngươi, nhưng ngươi không được làm ồn đấy nhé. Bạn hãy dám tin, ước mơ và áp dụng một cách thông minh những bí mật trên đây.
Những lời thần Gnome đã nói vẫn còn ám ảnh anh. Ngươi không biết là ta biết mọi loài cây trong khu rừng này sao? Ngươi không biết là tất cả các cây trong khu rừng này đều liên lạc thường xuyên với nhau qua các lá cây của chúng hay sao? Thông tin được truyền đi nhanh chóng qua các nhánh cây đan xen lẫn nhau. Sự may mắn luôn cần được sẻ chia.
Sự phấn khích dâng cao trong các hiệp sĩ. Trái lại lúc nào ta cũng ban đều cho mọi người một cách công bằng. Ta đã nói với tên hiệp sĩ áo đen kia rằng: cây bốn lá không thể nào mọc lên ở nơi nào có đá được.
Ngay lúc này đây, đứng cạnh Merlin trong khu vườn hoàng gia, anh mới biết rằng mình đã nghĩ sai về Merlin. Đã lâu lắm rồi ông không biết thế nào là mùi vị của niềm vui, thành công hay hạnh phúc. "Thật là một thứ bụi bặm nhớp nháp, khó chịu!" - mọi người càu nhàu.
- Ông cũng như ta đều biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ chỉ mang lại may mắn cho các hiệp sĩ mà thôi. Ngươi không biết là chỉ khi ngươi thực hiện những điều mới mẻ thì ngươi mới có thể đạt được những kết quả mới hay sao? Nếu đất ở đây không được thay đổi thì mọi thứ vẫn sẽ như cũ và sẽ không bao giờ có cây bốn lá nào mọc lên ở đây cả. Tại sao? Chàng cũng không biết nữa.
Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại. Đó là một buổi chiều mùa xuân đẹp trời tại công viên trung tâm. Ngược lại sự may mắn thật sự là do chính cậu tạo ra, nó phụ thuộc vào cậu.
Merlin xúc động ông ôm lấy Sid thật chặt, im lặng. - Thật ra, cái địa điểm mà con đã chọn không có ý nghĩa gì đặc biệt ở đây cả. - Ngươi đang nói gì thế? Ta chẳng biết Sid cũng như cái gã ngốc nào đã nói cho mi cái điều vớ vẩn này.
" Nếu cậu muốn thì tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện đó. - Có phải ngài là thần Gnome, vị thần mà mọi người vẫn thường gọi là Hoàng tử của lòng đất không ạ? - Bởi vì hồ của ta không có sự lưu thông.