Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình. Chắc hôm nay có việc gì. Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.
Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con. Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi.
Đừng thuyết giáo vô ích. (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc.
Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái. Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi.
Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả.
Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác.
Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).
Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai. Cậu em kia, là một người tốt. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.
Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ.