Vậy lúc đầu, xin bạn đừng làm nhiều quá. Thời đó, luôn có những người lớn tuổi hơn, khôn ngoan hơn khuyên tôi rằng làm việc sáu ngày hiệu quả hơn là 7 ngày, sống sáu ngày đầy đủ hơn sống 7 ngày. Nếu chương trình có vẻ bó buộc quá mà lại không muốn thay đổi thì có một cách là cố ý bình tĩnh bỏ phí bớt thì giờ đi trong lúc công việc này chuyển qua công việc khác.
Nếu bạn tự thấy muốn mở rộng chương trình thì tùy ý, miễn là đừng bị cái gì bắt buộc và coi thì giờ thêm đó như là một mối lợi bất ngờ, chứ không phải là lợi tức thường xuyên, như vậy bạn có thể trở lại chương trình sáu ngày một tuần mà không có cảm tưởng rằng mình hóa nghèo hơn và thụt lùi. Nó có thể phản bạn và làm bạn lạc lối đấy. Vậy, chúng ta bắt đầu xét quỹ chi tiêu thời giờ mỗi ngày.
Làm được một công việc mệt nhọc, lòng tự tin của bạn sẽ tăng lên. Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao. Có một bộ óc biết tuân ý ta thì nên lợi dụng nó một cách tối đa.
Một người có thể muốn tới thành La Mecque (Đất thánh của những người theo Hồi giáo). Cái lợi lớn nhất của những kiệt tác đó là nó minh bạch một cách lạ lùng. Một thất bại vẻ vang không đưa tới đâu cả, nhưng một thành công nho nhỏ sẽ đưa tới một thành công không nhỏ đâu.
Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được. Nhưng bạn đừng thất vọng. Bây giờ thì tôi hết mắc cỡ rồi.
Sự thành công của đời thầy tuỳ thuộc nó. Nghĩ kỹ, ta sẽ thấy việc tạo hoá tiếp tế thời-gian cho ta quả là một phép mầu hiện ra hằng ngày. Làm thế nào để sắp xếp cuộc sống một cách hợp lý và khoa học, tận dụng những giờ phút rảnh rỗi tưởng là dư thừa vào những việc có ích đó là một cách để "tăng tuổi thọ", để kéo dài khoảng cách hữu hạn của đời người, cũng là một trong những bí quyết hương tới thành công.
Chúng ta có và luôn luôn đã có tất cả số thì giờ trời cho. Vậy mà người ta cứ bảo thời giờ là tiền bạc chứ. Đó không phài là lời khuyên của tôi, mà là lời khuyên của những người khôn nhất, thực tế nhất ở đời.
Cho nên riêng tôi, tôi yêu sự gắng sức lắm. Bạn không nhất định phải chuyên tâm vào nghệ thuật hoặc văn chương mới sống được một cách đầy đủ. Tôi la lớn lên như vậy.
Riêng tôi, tôi nghĩ không có gì hợp thời bằng những tư tưởng của Marc Aurele hay Epictete; sách của hai ông rực rỡ những lý lẽ thông thường, áp dụng được vào đời sống hàng ngày của hạng trung nhân như bạn và tôi. Nhưng trước khi bắt đầu bạn cho phép tôi dặn nhỏ mấy lời này: Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó.
Nguy hiểm thứ nhất, ghê gớm lắm, là thành một người trong bọn khả ố nhất, khó chịu nhất: bọn thông thái rởm. Nhưng xin bạn nhớ, ngay từ lúc đầu, là 90 phút để dành cho sự học, ba phần trong mỗi tuần như vậy, phải là những phút quan trọng nhất, trong số 1080 phút của tuần lễ. Nó có thể phản bạn và làm bạn lạc lối đấy.