- Thật sao? Nếu tớ làm thế thì liệu sự việc có dễ dàng hơn không? - Jones nhíu mày hỏi. Cậu là người có kinh nghiệm trong chuyện này, cậu có thể giúp tớ không? Mọi người lại thấy anh mỉm cười.
Đó là nút thắt khó nhất trong công việc hiện tại của bọn tớ. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. Một hôm, tớ giao cho cô ấy một dự án khá quy mô, phức tạp hơn hẳn những dự án cô ấy từng làm trước kia.
Anh đưa mắt nhìn qua cửa sổ, đắm mình trong những thay đổi đã xảy đến với anh trong suốt mấy tuần vừa qua. Bất kỳ học viên nào từng tham gia khóa học của tôi cũng đều cảm thấy bớt căng thẳng hơn trước. Đã đến lúc cần tìm đến Jones.
Tớ muốn xác định những điều cần cải thiện, phát huy những điều tốt đẹp và khen ngợi thành quả của nhân viên. Nhưng hiện nay nhân viên của tớ lại trễ thời hạn. Cậu hãy nhìn lên đây.
Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn. Duy chỉ có một điều là Josh đã vượt quá phạm vi thẩm quyền của mình khi giải quyết những việc mà tớ đã giao.
Một tháng trước đây, tôi vẫn không chắc là có nên giao cho cậu không. Các bà mẹ của họ vốn là hai chị em sinh đôi giống nhau như đúc và luôn là những người bạn tốt nhất của nhau. Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau:
- Không đơn giản đâu. Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui. Thế là James bắt tay vào xác định thời hạn cho từng công việc và nói chuyện cụ thể với mỗi nhân viên một lần nữa.
James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông: - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu. Một lần nữa, James lại bước đến bên chiếc bảng trắng.
Anh vừa nghe nhạc vừa xem lại từng công việc đã giao cho các nhân viên trong tuần qua. James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa. Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui.
Anh biết đây là cơ hội tốt để anh tỏa sáng, nhất là khi anh tiếp cận công việc với sự nhiệt tình và niềm tin mới. Nhưng hiện nay nhân viên của tớ lại trễ thời hạn. Bận rộn với công việc mới nên thời gian đầu, họ không còn gặp nhau thường xuyên như trước nữa.