Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua. Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai.
Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới. Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ.
Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu.
Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo. Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình.
Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân. Chẳng ai bóc lột ai cả.
Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Trẻ con hay người lớn. Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này.
Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Bạn cần làm việc, cần vận động. Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa.
Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai. Để trẻ con bớt dần phải khóc.
Thi thoảng chúng bay rợp trời. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Mà thản bởi vì lòng cần thản.
Nhưng bác ta không tin. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm.